Tạp chí Hồng Lĩnh số 232 trân trọng giới thiệu truyện ngắn “Người bảo vệ trường” của tác giả Trần Hành Sơn
1.
Chỉ vài ba ngày nữa là đến Tết. Cái thị trấn nhỏ xinh nửa làng nửa phố ven bờ sông Lam đã rạo rực hẳn lên. Khắp các nẻo đường người đi lại đông đúc vui như hội. Gió từ cánh đồng pha trộn hơi lạnh se se quyện với hương thơm dịu ngọt của đồng nội, hương trầm mỏng mảnh, ấm áp dịu nhẹ phảng phất trong không gian. Chợ đầy ắp hàng hóa và rực rỡ vô vàn sắc hoa. Như trong câu chuyện cổ tích, chợ chảy tràn ra cả ngoài mặt đường, người mua bán háo hức, qua lại náo nhiệt, trò chuyện, cười đùa vang mãi tưởng như không bao giờ hết..
Kha cắm vội cây hương lên bàn thờ vái ba vái, miệng lẩm bẩm cầu xin rồi bước ra sân. Gió lạnh thổi luồn sau gáy, hai mang tai; mắt Kha cay sè, đỏ như hai cục máu. Đêm qua nhậu nhẹt đến 3, 4 giờ sáng mới về, rượu pha cồn đưa anh nằm vật xuống nền nhà.
- Nhậu đi cho lắm, chả làm nên trò trống gì.
Tiếng chị Lạt quất vào mặt Kha. Anh lầm lũi bước đi như không nghe thấy gì. Hơi men vẫn còn làm anh loạng choạng, xiêu vẹo trông như chú khỉ diễn hề.
- Đi vào nhà, giặt chỗ quần áo trong xó bếp, nhanh. Mụ vợ lại tru tréo, rít lên.
Nhanh như tên bắn, Kha chạy xộc vào xép bếp túm lấy tóc vợ tát lia lịa, tới tấp vào đầu, vào mặt.
- Giặt này, giặt này… mày tưởng tao không nói, không biết gì phải không?