06-04-2024 - 08:29

Trang thơ của các tác giả trên Tạp chí Hồng Lĩnh số 211 (P1)

Văn nghệ Hà Tĩnh trân trọng giới thiệu trang thơ của các tác giả đã được đăng tải trên Tạp chí Hồng Lĩnh số 211 tháng 3/2024 (P1)

BÙI MINH HUỆ

 

Tổ quốc vào xuân

 

Tổ quốc là tiếng ầu ơ của mẹ

Rặng tre rì rào, ngọn gió nồm nam

Tổ quốc xanh trong gié lúa cành cam

Trong nắng biển sớm mai, hoàng hôn chiều núi biếc

 

Đêm trăng lên câu hò da diết

Em xõa tóc xanh, mẹ ngồi giặt áo

Dẫu sông có đi ra biển nào rộng lớn

Cũng bắt đầu từ nguồn suối nơi xa (*)

 

Tổ quốc là nhà, có bếp lửa ngày xuân

Môi mẹ thắm trầu cay, vai áo cha sờn bạc

Thịt mỡ bánh chưng, nỗi ước ao một thời khó nhọc

Rộn rã cối chày náo nức những làng quê

 

Tổ quốc là nơi những người lính không về

Đem tuổi xuân hòa vào cùng cây cỏ

Lời hẹn ước hòa bình, lứa đôi dang dở

Cho hôm nay xuân thắm nở đầy hoa

 

Đường rộng mở, thế giới thành bao la

Xin đừng quên Tổ quốc nhiều gian khó

Còn bánh chưng Lang Liêu, đào mai còn vui nở

Tổ quốc vào xuân nối tiếp những mùa xuân  

 

NGUYỄN XUÂN HẢI

 

Gạc Ma

 

Máu các anh nhuộm đỏ khoảng tôi nhìn

Thấm vị mặn vào ngàn năm vị biển

Sáng hôm nay trang nghiêm tôi đến

Thả hoa vào trùng trùng sóng biếc đau thương

 

Một tấc đảo là nhà, một lát sóng cũng quê hương

Anh nằm đó đạn xé toang lồng ngực

Biển đón anh vào lòng, biển chính là Tổ quốc

Như mẹ hiền đau đáu chở che con

 

Rồi mỗi chiều khi biển hoàng hôn

Anh thức dậy lân tinh ngời bọt sóng

Biết quê hương biết gia đình trông ngóng

Nên vỗ bờ tha thiết sóng khôn nguôi

 

Nhớ vô bờ thì gọi Tổ quốc ơi

Tổ quốc là anh, là đồng đội anh nơi đầu sóng

Bông hoa đỏ như máu còn nóng ấm

Cứa vào hồn rưng rức một tình yêu!

                                       Trường Sa, tháng 4/2023

 

Tháng Giêng

 

       Trong veo nước mắt ngày xưa

Giấu trong vạt áo bỏ bùa tháng Giêng

       Trời chung chiêng, nước chung chiêng

Trong veo thế mà xô nghiêng kiếp này

 

       Ta từ cái độ trắng tay

Bèn đem cơm áo mà xây tháng ngày

       Mỗi năm ước một lần say

Mỗi năm mơ có một ngày tháng Giêng

       Cái thời con mắt chao nghiêng

Sông trong má lúm đồng tiền bão giông

 

       Bây giờ thu cũng như đông

Cũng không gió lạnh nao lòng lối quen

       Tháng Giêng qua ngõ nhà bên

Ta nằm nghe nắng quét trên mái nhà…

 

MAI THANH HẢI

 

Cảm xúc Gạc Ma

 

Gạc Ma ơi! ba mươi năm rồi đó

Máu anh hòa biển mặn sắc quê hương

Chiều cuối xuân mẹ chờ con đầu ngõ

Lá khô rơi mà ngỡ bước con về.

 

Mẹ giật mình trong giấc ngủ cơn mê

Hình bóng con vai ba lô xung trận

Đất nước bình yên mẹ vẫn đau vô tận

Mong một lần gặp lại... bóng con tôi.

 

Ba mươi năm! bao biến thiên thay đổi

Bạn bè anh đã lên chức ông bà

Riêng các anh sóng biển tràn năm tháng

Đảo quê hương khắc bóng dáng anh hùng./.

 

HẠNH LOAN

 

Dưới cột cờ Lũng Cú

 

Đỉnh Long Sơn ngự tượng đài sừng sững

Tiếng trống Quang Trung vẫn vọng giữa núi rừng

Cây sa mộc ngày nào thành cột mốc (1)

Ôm lá cờ khoé mắt bỗng rưng rưng

 

Bao lớp đá đen muốn nhoài mình lên mặt đất

Như những chiến binh gục ngã vẫn ào lên

Da thịt quê hương trải dài từ chóp nón

Máu cha ông chảy mềm đất Vị Xuyên

 

Tổ quốc bao phen vào sinh ra tử

Cờ vẫn bay kiêu hãnh giữa đỉnh trời

Sông núi nước Nam nơi Rồng thiêng trú ngụ

Cũng bao phen giặc bị đánh tơi bời

 

Năm trăm triệu năm nơi đây là đáy biển

Trầm tích thời gian hoá thạch dưới trùng khơi

Ta hôn mãi lá cờ thiêng Tổ quốc

Như ôm vào lòng ngút ngát Đất Mẹ ơi!

 

NGUYỄN THỊ KIM NHUNG

 

Giấc mơ người mẹ

 

Ta hình dung làm mẹ

trong những trò chơi sắp đặt trẻ con

ngồi hát à ơi như thể

giấc mơ chẳng rõ vuông tròn

 

Trong ngàn tin cậy thơ ngây

ta vẫn hiểu mẹ là duy nhất

lối mòn dẫn vào cổ tích

thuyền giấy trôi đắm những sâu xa

 

Ta lớn lên bên dấu tàng hoa cúc

mấy mươi thu nở những âm thầm

ta làm mẹ mà chưa kịp hiểu

trái chín cây sẽ rụng vào chiều

 

Ta ngồi hát bên giấc nồng con trẻ

nỗi hồn nhiên ru nỗi xa xăm

ơi cải trời có còn nở muộn

để mẹ ta kịp hái buổi chiều.

 

ĐINH LAN HƯƠNG

 

Quê

 

Quê xưa một dải Lam xanh

Mênh mông cát trắng, mong manh phận gầy

Bởi thương nên nắng cũng đầy

Bởi yêu nên gió cũng sây tứ mùa

Dãi dầu tháng hạn ngày mưa

Đồng chua nước mặn làng thưa xóm nghèo

Non Hồng vẫn tiếng thông reo

Tiên Điền vẫn tiếng ngâm Kiều vọng sang

Bao đời tiến sĩ danh vang

Chắt chiu từ lũy tre làng mà xanh

Quê nay mát rượi gió lành

Biển trời bát ngát, đồng xanh nắng vàng

Nhà nhà tiếng trẻ ca vang

Nam thanh nữ tú hội làng vào xuân

Lam Giang khúc hát trong ngần

Người Nghi Xuân vẫn muôn phần yêu thương

 

Tôi về tìm lại tuổi thơ

Đằm trong câu ví ầu ơ mỗi chiều

Cong cong mấy nhịp cầu Kiều

Chở oằn khúc hát những chiều mẹ ru.

Chiều muộn trên dòng Lam - Ảnh: Đậu Hà

 

TRẦN THỊ KIM HOA

 

Câu chuyện mùa xuân

 

Thời gian luôn rời đi 

những vườn đào tưởng nhớ mùa hoa đã rụng về kí ức

những sườn đồi dậy thì màu lê trắng

tiếng cười em bao năm vang vang thung chiều

 

Thời gian đang rời đi

câu chuyện mùa xuân năm nào cũng thế

ngày mới như những chồi non lên xanh

những chồi non đôi khi mơ thấy tiếng hót bầy sẻ non líu lo trên cành xuân năm trước

 

Thời gian cứ thế rời đi

mây trắng mây xanh cồn cào giã bạn

tay nải giêng hai bồng bềnh khắp nẻo

thật khó hình dung năm cũ sẽ bên kia trời

 

Đâu đó một ngã ba chỉ lối về năm cũ

khói bếp thơm nức nở trước hiên nhà…

 

LÊ TRÂM ANH

 

Tháng Giêng chạm ngõ

 

       Sáng ra gió bạt mưa phùn

Sắt se cái lạnh néo chùng câu thơ

       Chạnh lòng cho kẻ dại khờ

Mặc mùa đi, nhặt ước thề ngày xưa.

 

       Hàng cây đổ lá lưa thưa

Thương con phố hẹp dầm mưa thuở nào

       Tuổi hồng phiến đá xanh xao

Trũng sâu nỗi nhớ, nôn nao tiếng đàn

       Lạnh lùng khăn gió em đan

Mây trôi khép bóng, mưa chan sũng sầu.

 

       Giật mình hai mắt trũng sâu

Tháng Giêng chạm ngõ, trên đầu xuân sang

       Nghe trong khắc khoải mai vàng

Hoa đào bung nụ, đỏ loang trời chiều.

       Nắng về gọi gió phiêu diêu

Có người con gái yêu kiều ghé qua…

 

NGUYỄN THỊ HẰNG

 

Về thôi

 

Về thôi kệ những xanh hồng

Phù hoa bảy sắc cầu vồng sau mưa

 

Đa đoan biết mấy cho vừa

Bình yên góp lại thoi đưa mấy ngày

 

Trăm năm định sẵn trên tay

Về thương lấy mảnh hình hài đục trong

 

Về thôi bắt cá tắm sông

Thảnh thơi cười nói giữa vòng tử sinh...

 

PHẠM THÚY HẰNG

 

Đêm

 

Người đàn bà úp mặt vào đêm

Lắng nghe tiếng thở dài của đất

Hoang hoải hương thơm cánh đồng cỏ mật

Lúa căng mình đau đớn bật đòng non

 

Người đàn bà úp mặt vào đêm

Nghe dế kia tấu bản tình ca thao thiết

Giọt sương ban mai nào tinh khiết

Có hay chăng nước mắt kẻ si tình

 

Người đàn bà úp mặt vào đêm

Nghe biển đang cuộn sóng

Bao khát khao chân trời lồng lộng

Cuối đêm đen chỉ còn sóng gầm gào

 

Người đàn bà xiết vòng tay ngọt ngào

Trong đêm đen thẫm…

Vòng tay trầy xước thủy tinh giấc mơ tan vỡ…

Người đàn bà ngửa mặt vào đêm

Căng tràn nỗi nhớ…

Đêm vẫn đêm…

 

LÊ VI THỦY

 

Lấp lánh xuân

 

Cửa sổ tràn vệt dài hạt nắng

phố tràn xuân

lấm chấm vàng, hồng, nhung đỏ

còi xe ing oang phố, lấn chen

áo mới, em cười khúc khích

rượu vang đỏ chát đầu môi

mứt thơm vàng, nở bung vung bánh mới

bánh chưng, bánh tét rực lửa đỏ tươi

những đứa trẻ như đàn sẻ nâu

ríu rít

ríu rít

 

tôi bước khỏi mùa đông mốc thếch

bỏ sau lưng gió mưa bão lũ

những hốc mắt om om

những lo toan tính toán

nợ nần chua chát

tôi thả mình vào dòng chảy phố đông

những khuôn cười vui vẻ

háo hức xuân quê hương thân thuộc

sum vầy bên bữa cơm gia đình

 

nhánh mai vàng hé nở

mùa xuân đậu bên mái hiên nhà

thơm nụ hôn bướm trắng

lấp lánh nắng xuân thì.

 

NHUNG NHUNG

 

Tháng Giêng

 

Con sáo vắt mình ngọn lau

Tháng Giêng đong đưa tiếng hót

Gió choàng vai

Gót chân thơm tho đồi cỏ

 

Mũi kim lá thông miệt mài

Vá khâu mùa đông lên phố

Vòng xe lấm lem chạng vạng

Em về thong dong

 

Góc khuất tả tơi

Mái đầu đen bạc

Công khai nụ cười

Người nói người hơi thở màu nâu

 

Thời gian trao tay

Tháng Giêng cũ mới

Mặt thơ ngổn ngang túi áo

Người qua nhau như một tiếng rao…

 

HỒ MINH THÔNG

 

Gặt

 

       Người đi, tôi gặt nỗi buồn

Dòng sông gặt một cánh buồm đơn côi

       Thỏi son gặt nửa vành môi

Niềm vui gặt nửa nụ cười... rồi quên

       Lời ru gặt gió ngoài hiên

Bàn tay mẹ gặt triền miên chai sần

       Mùa thu gặt nỗi tần ngần

Con thuyền quên bến, gặt nhầm lưới ai

       Trăng tàn, gặt nỗi phôi phai

Sớm mai gặt nỗi u hoài không tên

       Cánh đồng gặt những sầu miên

Bàn chân gặt bước đến quên lối về

       Một mình, gom hết tái tê

Rồi đem gặt nốt... cơn mê lỡ làng...

Niềm vui được mùa - Ảnh: Internet

 

ĐẶNG THỊ BÍCH HẰNG

 

Xuân quê hương

(Viết tặng quê hương khi xuân về)

 

Biển gọi xuân về trên quê tôi

Bãi Ngang xôn xao mây trời gió lộng

Hiền hòa nhấp nhô thanh tân ngực sóng

Thuyền đầy khoang tôm cá Tết mạnh giàu

 

Xưa dân bãi Ngang cơm áo phải chia nhau

Nay Tết bãi Ngang có phố về với biển

Nhiều nhà cao tầng tiền tiêu bên cánh sóng

Xuân mới ấm no nhiệm vụ không quên

 

Hạnh phúc dâng trào lạc nghiệp an cư

Biển gọi xuân về mùa nục măng làm tổ

Tiếng trẻ nô đùa hoà vang sóng vỗ

Những thanh âm no ấm xuân sum vầy

 

Biển gọi xuân về mẹ lắng lại buồn sầu

Những nỗi đau hoá yêu thương toả nắng

Những linh hồn hoá ngàn năm mây trắng

Thành vọng gác trên cao canh giữ biển trời

 

Biển gọi xuân về bãi ngang quê ơi

Song Ngư tự tình mớm môi giỡn nước

Đan Nhai rực quất đào hẹn ước

Đây Hồng Sơn sừng sững thế non sông

 

Bãi ngang thân yêu bên bờ biển Đông

Câu ví dặm em ngân ngọt đằm vị muối

Cờ mở trống giong Cầu Ngư lễ hội

Xuân về với bãi ngang cùng Tổ quốc trường tồn!

 

LÊ GIA HOÀI

 

Mẹ ơi đồng chiều

 

       Đồng chiều đã vãn cơn mưa

Vãn màu nắng quái ngày xưa mẹ về

       Rạ rơm vương vãi tứ bề

Thóc rơi lép cả con đê cuối làng

      Cánh cò giờ chẳng theo sang

Khúc ru một thuở bẽ bàng nước non

       Dấu chân mẹ đã chẳng còn

In trên vạt nắng bờ gom giữa đồng

       Lạc vào ruộng cũ mênh mông

Bờ mương trắng khoảng bê tông phẳng lỳ

       Sáo diều cất bước ra đi

Đồng xưa khép những xuân thì mẹ xưa

       Thảo thơm ai bán mà mua

Ruộng sâu nứt nẻ chiêm mùa trắng tay

       Đồng chiều giờ muốt mây bay

Mẹ ngồi vẽ những đường cày nhấp nhô…!

 

. . . . .
Loading the player...