07-10-2023 - 03:39

Chùm thơ các tác giả

Văn nghệ Hà Tĩnh trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả đăng trên Tạp chí Hồng Lĩnh số tháng 9/2023 (Phần 1).

ĐÀO MINH SƠN

 

 

Hát cùng Phố Giang

 

 

Em lớn lên bằng giọt nước Phố Giang

Quê mẹ Lãn Ông trái bưởi đào đẫm ngọt

Róc rách suối ngàn tiếng rừng thánh thót

Bầu trời sao

Hươu soi bóng

Trăng trôi

Phố Giang

Mỗi lần xa tôi lại bồi hồi

Lòng day dứt những mùa lũ quét

Ngập - Trôi - Đói - Rét

Phía bên nào cũng lở như nhau

 

Phố Giang

Lắng phù sa từ nỗi đau

Gom ngon ngọt vị cam bù mát rượi

Tiếng nức của ruộng vườn thôi tức tưởi

Xuân đang về và em đã xanh

Phố Giang

Nước quá trong hay mắt quá long lanh

Thẹn thùng quay đi khi bắt gặp cái nhìn anh bất chợt

Sóng dào lên từng đợt

Sông tiễn tôi đi

Sông đón tôi về

Tôi thả mình trong ánh mắt sơn khê

Người đang đi xa

Người đã trở về

Lòng sóng vỗ triền miên câu ví dặm

Vỡ oà tiếng reo tuổi thơ trên bến tắm

Đêm hẹn hò bóng trăng xoã hôn sông

Đã qua rồi những ngày tháng bão giông

Phía xa xa nghe rì rào biển hát

Ta ngụp lặn trong nhau cho vơi cơn khát

Thêm nồng nàn Ngàn Phố thân thương

Bao đứa con dẫu cách trở muôn phương

Mơ chảy cùng sông

Sông theo dòng đời bước

Gieo hạt mồ hôi vào đường cày cha ước

Ngô lúa đôi bờ cây trái sum suê

Con đường

Lũy tre

Một vệt cỏ bờ đê

Cũng vươn dậy dựng xây nông thôn mới

Ôi khát vọng bao đời mong đợi

Sông là nguồn sinh lực góp cùng quê

Ta đang hát cùng sông

Khúc hát ngày về.

 

Nắng

 

 

Nắng cong liềm chấu

Nắng nẻ mo cau

Giếng nhà không còn giọt nước

Em nối làm chi dây gầu

Mùa Ngàn Phố cạn lòng trơ những cát

Thương đàn trâu gặm cỏ cháy ven bờ

Em mới về áo tơi chưa quen mặc

Để tóc trần phơi lưng gió phất phơ

Trời xanh ngắt phơi những chùm mây mỏng

Mẹt cau khô nằm cong trước sân nhà

Con cò lửa cánh chùng héo lả

Chấp chới tìm chạng vạng cánh rừng xa

Khàn giọng hát tôi ca lời của cóc

Neo hồn mình vào ngọn gió lang thang

Thổi mát những lưng áo mồ hôi muối

Người quê tôi đang gieo gặt trên đường.

 

NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

 

 

Nắng e ấp trên lối nhỏ em về

 

 

Đường cỏ may khi còn trong ký ức

Lối ta về vàng lá đỏ lá xanh

Đất lại mở công trường hồng một cõi

Em có nghe tiếng gọi buổi bình minh

 

Nét hoa văn dệt gạch đường thiên lý

Những đoàn xe cứ xuôi ngược đi về

Như Trường Sơn xe băng ngàn trận chiến

Như bóng em đi giữa nắng và hoa

 

Đất ngọt ngào cứ chúm chím nụ thơ

Cánh đồng quê nhuộm vàng cao ống khói

Cột cao thế nối bao điều muốn nói

Nắng e ấp trên lối nhỏ em về…

 

Sao ở đâu ta cũng gặp sông La

Và núi Hồng vẫn tỏa xanh muôn thuở

Bởi - đất - nước - gọi - về - từ - ngọn - gió

Mây trắng trời xanh hóa nắng con đường!

 

Tiếng vọng non sông

 

 

Đất nước bốn nghìn năm

Máu và hoa tươi thắm

Đây khoảng trời mây trắng

Muôn dặm khói lam chiều

 

Mặt đất và cánh diều

Cung đàn xuân khát vọng

Màu thanh thiên như nắng

Lồng lộng bóng cờ bay

 

Ba Đình nắng từ đây

Vang vọng lời sông núi

Ngỡ bóng Người vẫy gọi

Kết đoàn vẫn ngân lên…

 

Thao thức tiếng quê hương

Tự ngàn năm vọng lại

Như tình yêu lẽ phải

Như đất Việt nở hoa!

 

Bàn tay dệt bài thơ

Của non sông gấm vóc

Của trái tim bất diệt

Đất nước khải hoàn ca…

 

PHAN TRỌNG TẢO

 

 

Cây ngô đồng trước bến xe thị xã

 

 

Trước cửa bến xe

Sừng sững một cây cổ thụ

Vạm vỡ như võ sĩ

Sần sùi nắng gió thời gian

Tuổi đời dễ đã hàng trăm năm

Chứng kiến mọi thăng trầm thị xã

 

Từng nghe đồng xu kháo nhau sự thất thường vật giá

Nghe chim hát lời ca dao ru giấc trưa cửu vạn

Hoa mắt lốc xoáy thời gian

Nơi vội vã những bước chân

Có khi giẫm lên nhau không kịp lời xin lỗi

 

Cụ ngô đồng hàng trăm năm tuổi

Hiên ngang như một tượng đài

Bà bán nước gọi cụ là Ông thần tài

Dân phố kính trọng danh xưng Thần thổ địa

 

Kính trọng thế, hiên ngang cũng thế

Bao nhiêu năm cắm dùi nơi không có tên trong địa bạ

Cùng rau cải, trầu cau và tre trúc hợp tự

Nơi nghĩa địa thời gian

Cụ ngô đồng vãng sinh trước một con đường

 

Cảm tác thu

 

 

Tiếng đêm tu hú vương cành liễu

Sen hồ một nửa đã sang thu

 

Sớm mai lấm tấm sương trên lá

Ngọn lúa treo cườm tơ nhện sa

 

Thiên thanh mây mỏng như hơi thở

Heo may lấp ló phía sau nhà

 

Biển đêm thức trắng cùng mây trắng

Đảo vắng chập chờn giông bão qua

 

Trời xa hoa cải vàng răng khểnh

Đồng nội rau răm chát chuyện nhà

 

Lòng như thuyền nhỏ trong hồ nhỏ

Nép bóng mây thu khỏi sóng va

PHAN VĂN CHƯƠNG

 

 

Mẹ Việt

 

 

Tóc mượt Hà Giang

chân Cà Mau phù sa ngấn biển

phập phồng nhịp thở Trường Sơn

tay mềm hải đảo

 

hai đầu giang sơn

đòn gánh cánh cung

mẹ hiền

Lạc Việt

 

trĩu bờ vai

vừa đi vừa mưa

cơn mưa dầm vắt sức

vừa đi vừa nắng

khô

ngời ngời đồng muối ánh lân tinh

 

đôi mắt

Tây hồ Thác Bà

 

eo thon bóng dáng ba miền

nồng nàn lam lũ

ngực thơm bờ bãi sầu riêng.

 

NGUYỄN VĂN HOAN

 

 

Còn

 

 

Còn bông mướp muộn với thu

Quả bồng vàng rộm đánh đu trên cành

Còn chiều với khoảng trời xanh

Mảnh mai sương tím giăng mành bờ tây

Còn hoàng hôn, gió lắt lay

Liêu xiêu dáng mẹ năm chầy ngõ quê

Còn vành trăng nhú ngọn tre

Vờ say chen hội vai kề bờ vai

Còn nương quảng vắng, dặm dài

Giấc mơ kí họa hình hài thuở xa

Còn đêm nhẩm đếm canh gà

Nge Thu thủ thỉ nhắc ta vào mùa

 

Tự cảm

 

 

Xào xạc lá thu rơi!

Lay lắt heo may lối cũ vắng người.

Hoàng hôn nép mình bên liếp tre gầy ngõ nhỏ

Thoáng bóng mẹ, bóng cha những ngày xưa khốn khó.

Và em - dáng nhỏ ngắm trăng suông mơ chuyện vợ chồng.

 

Nắng rót mật vào thu giục trái vườn chín mọng

Ngọn khói xanh rêu, hương lửa kiếp trầm luân.

Tiết khí quyện nhau - trời đất giao hoan

Chiếc võng thời gian nối hai đầu thu đến, hạ qua…

Tình muôn thuở ru ca mùa nhạt nắng.

 

Chìm vào khoảng lặng!

Cảm thức thu đang chạy dọc thân mình.

Hồi ức những mùa chiến chinh

Và đằng đẵng tháng năm lần tìm cơm áo.

Hạ vẫn còn huyên náo, thu đằm sâu ôm nỗi nhớ tím trời.

 

BÙI VIỆT PHƯƠNG

 

 

Hoa sữa

 

 

Hoa sữa thơm gờn gợn lưỡi dao

Những đêm bị thương, những ngày giấu mặt,

Em xa xôi như con đường tắt

Như tình đầu “mách nước” cho nhau.

 

Khiến những cành cây gục ngã khó gì đâu!

Nhựa uất ức còn hắc hơn hoa sữa,

Có những nụ đang cười, chẳng còn nhựa nữa

Có những hoa tươi đã rụng phía tim mình.

 

Phố dọc, chiều ngang, gót nhỏ phiêu linh

Tuổi này chờ nhau, như cầm dao đằng lưỡi,

Hoa sữa nhạt dần trong câu chuyện cuối

Em phải về, nuôi đêm trong tóc em.

 

Hoa sữa có vì ai, phố vẫn lên đèn...

 

TRẦN THỊ KIM HOA

 

 

Bi bô mùa thu

 

 

Bi bô mùa thu tiếng trẻ lên ba

trò đuổi bắt trốn tìm bất ngờ ôn lại

ngày mới trong veo hớn hở

50 năm trước những cô bé, cậu bé cũng đã từng

50 năm trước dòng sông hân hoan đi qua cánh rừng

thác nhấp nhô núi điệp trùng

mái lá lon xon

mùa non tơ không tì vết

50 năm những bĩ cực có lẽ chưa bao giờ nguôi

khúc đồng dao vụng về

lát cắt dao cau mỏng mảnh

lối mòn vòng vèo qua những đỉnh đèo

khu vườn lên ba vẫn con ong làm mật

cây xích đu liệng những cầu vồng

lã chã cát

xây lâu đài cổ tích

con đường lên ba bắt đầu trước cửa nhà

bi bô mùa xuân líu lo mùa hạ

răng na đen, bóng bưởi tròn

trăng thu rộn ràng phá cỗ

mùa đông ngọt ngào bọc trong tất ấm

giấc mơ Noel

mùa đông không lên ba, mùa đông râu trắng

cỗ xe nàng Bạch Tuyết ghé đợi bên hiên

ánh mắt lên ba háo hức thôi miên

thế giới đơn sơ hoan hỉ

trò đuổi bắt đánh vần

mùa thu trốn tìm nắc nẻ

 

Ngày nào xa lắm rồi

 

 

Người về nơi cuối trời

dòng sông qua thác ghềnh

chiều mênh mang bờ sóng

ngày nào xa lắm rồi

lời râm ran núi đồi

trời miên man màu nắng

thuyền về neo bến bờ

bàn tay mơ thác ghềnh

buồm căng đêm đầy gió…

vầng trăng treo mái đình

hằng đêm nương góc trời

ngàn thu giăng giăng màu nhớ…

ngày nào xa lắm rồi…

 

 

. . . . .
Loading the player...